[ REVIEW ] Phở Thìn Lò Đúc – yêu thích hay bỏ qua? | Kyomi Nguyễn’s BLOG

Tôi cứ có cảm giác mình thèm khát món gì đó cho đến khi đi ngang qua biển hiệu “Phở Thìn” trên phố Trần Đăng Ninh. Lúc đó tôi mới biết hóa ra mình thèm phở.

Tôi làm việc ở khu Cầu Giấy, điều đó đồng nghĩa với việc thường xuyên qua lại trên tuyến đường Trần Đăng Ninh – Nguyễn Phong Sắc. Khu Cầu Giấy này vô cùng nhiều đồ ăn thức uống, nhưng hai tuyến đường này thì ít hàng phở, mà hàng ngon nổi trội thì lại càng hiếm.

Một sáng đẹp trời đi làm, tôi thấy băng rôn căng ngang một con ngõ nhỏ thông báo có quán phở Thìn sắp khai trương. Mặc dù chưa từng sang Lò Đúc nếm thử, nhưng tôi đã nghe danh Phở Thìn từ trước đây rất lâu. Lúc ấy trong đầu tôi cũng chưa nghĩ gì nhiều vì “sắp mở” cũng chưa biết cụ thể là bao giờ. 

Khoảng một tuần sau, chiều tan làm hơi muộn, tôi đang thong thả trở về trên con đường quen thuộc thì bắt gặp biển hiệu xinh xắn với đèn led sáng bừng trước con ngõ nhỏ: Phở Thìn Lò Đúc đã có mặt trên phố Trần Đăng Ninh. Đúng lúc dạ dày lên tiếng đề nghị, đôi tay tôi tự động bẻ lái chiếc xe, và rẽ vào theo sự mời gọi của thông điệp vô cùng bắt mắt ấy.

Tính đến giờ tôi đã ăn ở đây 3 lần.

Lần đầu tiên đến ăn, tôi hỏi món và được nhân viên giới thiệu Phở bò tái lăn kèm gân rất ngon. Tôi gọi món theo gợi ý của bạn nhân viên và thêm một quả trứng trần. Quán vắng teo, duy nhất một mình tôi là khách vì mới mở được 2 hôm, dân cư xung quanh chưa để ý thấy biển hiệu. Khi bạn ấy bưng khay ra, tôi thực sự bị ấn tượng bởi những gì nhìn thấy:

Phải, bạn không nhầm đâu! Hành – màu xanh của hành lá bao phủ gần 3/4 bát phở. Cách thái hành cũng đặc biệt. Độ dài của cọng hành gấp đôi bình thường và đường cắt chéo hẳn về một phía khiến cho phần nhìn của món ăn gây ấn tượng rất mạnh với khách hàng. Nếu nhìn không kĩ lại tưởng hành là món rau xanh gì đó được ông Thìn sáng tạo ra để ăn kèm với phở.

Tôi biết ngay là mình sẽ khó lòng rủ được bạn bè đến đây ăn cùng nếu đưa hình ảnh này ra “dụ dỗ”, bởi duy nhất mình tôi ăn được như vậy. Xung quanh tôi toàn những người không thiết tha gì với hành, sẵn sàng ngồi nhặt hết từng cọng ra khỏi bát.

Với team ghét ăn hành, đây quả là cơn ác mộng. Nhưng với người ăn được hầu hết các loại rau mùi như tôi thì chả có chuyện gì to tát. Rất nhanh gọn, tôi đã hoàn thành bát phở của mình trong vòng chưa đầy 15 phút. Lúc tính tiền, bạn nhân viên có ướm hỏi: “Chị thấy vị phở như thế đã vừa chưa ạ?” – Tôi cũng thật tình trả lời: “Phở ok rồi em ạ, kẹp giấy cũng rất cute, nhưng có điều trứng trần hơi bị mặn quá, chị phải pha bớt nước dùng phở sang.” – Bạn nhân viên có vẻ hơi ngạc nhiên và quay vào trao đổi với nhà bếp ngay sau đó. Cách nhân viên tiếp thu ý kiến từ khách hàng như vậy là điểm cộng rất lớn để tôi tiếp tục quay lại lần sau.

Lần thứ hai tôi đến quán là buổi tối tiếp theo. Dù không đi làm ngang qua, nhưng thèm phở nên tôi vẫn ghé. Lúc ấy, quán cũng chỉ có một mình tôi là khách. Gọi lại phần ăn như hôm trước, tôi muốn thử xem mật độ bao phủ của hành lá có giảm bớt xuống không. Tuy nhiên, có vẻ như phong cách đặc trưng của quán là luôn kèm theo rất nhiều hành. Có lẽ chủ quán yêu hương vị của loại rau mùi này nên ngay cả bát trứng trần cũng cho nhiều màu xanh hơn cả hôm trước.

Tôi mất khoảng 20 phút để hoàn thành bữa tối. Nước dùng trần trứng vẫn hơi mặn. Cả set ăn hôm đó tổng thể như sau:

Lần thứ ba, tôi đổi ý, đến quán vào buổi trưa. Tôi không thích việc mình là người khách duy nhất nên chọn giờ cao điểm ăn uống là bữa trưa văn phòng giữa tuần để đến. Dưới nhà khách ngồi nhiều nên tôi chọn lên tầng trên cho rộng rãi.

Quán được sơn gam màu vàng rất ấm áp, dễ chịu. Trong lúc đợi món ăn được mang lên, tôi thư thả ngắm nhìn một lượt xung quanh căn phòng. Không gian không quá rộng nhưng vừa đủ cho khách ngồi không chạm vào nhau. Mỗi bàn đều có đầy đủ vật dụng cần thiết, không cần dùng chung. Vệ sinh sạch sẽ. Chương trình ưu đãi được kẹp ngay vào phần Menu, rất chuyên nghiệp và dễ nhìn.

Cũng giống như lần trước, tôi chưa thấy có lựa chọn nào tốt hơn món Phở tái lăn kèm gân. Trong cả menu, suất ăn này là lựa chọn tốt nhất cho bữa trưa của tôi. Một cốc trà đá được mang ra trước và bát phở xanh màu hành lá được mang ra sau. Nhìn ảnh chắc bạn sẽ khó nhận ra đâu là phở, đâu là thịt, đâu là gân. Tất cả đều có đầy đủ ở bên dưới đấy.

Tuy chưa tìm hiểu về thương hiệu nhưng nhìn những bức ảnh treo trên tường, tôi đoán ông Thìn là một người cực kì tâm huyết với nghề nấu phở. Cả hai tầng nhà đều treo đầy hình ảnh kỉ niệm của ông lão phúc hậu chủ thương hiệu. Chân dung ông được vẽ lại, in lên biển hiệu của quán. Lúc tôi quyết định ghé vào ăn thử lần đầu tiên cũng một phần là vì muốn biết câu chuyện về tình yêu của ông đối với món phở.

Sau 3 lần nếm thử tại chi nhánh của quán trên phố Trần Đăng Ninh, tôi có những nhận xét như sau về vị phở Thìn 13 Lò Đúc:

(+) Điểm cộng:

  • Sợi phở mềm hơn hẳn các quán khác. Tôi còn tưởng là bếp quá tay, nhưng ăn cả 3 lần đều cùng một kiểu như vậy. Thực sự sợi phở rất mềm mà vẫn giữ được độ dai vừa phải, không bị nát.
  • Nước dùng ngọt thơm vừa phải, không mặn, không nhạt.
  • Thịt được dần ra cho mềm, dễ ăn.
  • Gân bò dai giòn vừa phải.
  • Nhân viên thân thiện, nhiệt tình.
  • Vị trí quán dễ để xe, không gặp phải tình trạng đông đúc tắc đường vì nằm trong ngõ không quá đông dân cư.

(-) Điểm trừ:

  • Nước phở hơi nhiều nước béo.
  • Miếng thịt thái nhiều khi bị vụn.
  • Trần trứng chưa chuẩn, còn bị sống. Nước dùng để trần trứng vẫn bị mặn.
  • Ngồi trên tầng 2 hơi khó gọi nhân viên (tôi phải tự đi xuống cầu thang để tìm xem bạn nào đứng gần đấy)
  • View quán nhìn ra bên ngoài không đẹp lắm.
  • Giá tương đối cao so với mặt bằng chung của giá phở.

=> Tôi hợp vị nấu của quán này, lại tiện đường nên chắc chắn sẽ còn quay lại. Nếu bạn cũng thích ăn phở thì nên thử nhé!

P/S: rất tiếc phải thông báo với mọi người đầu năm 2020 quán đã phải đóng cửa lâu dài vì ảnh hưởng của bệnh dịch Covid 19.

Xếp hạng: 5 trên 5.

1 Comment

Bình luận về bài viết này