Dạo này tôi mau đói, ăn tối xong rồi còn ăn thêm cả bữa phụ, nhiều hôm khó cầm lòng trước mấy món nước dùng nóng hổi tỏa hương đầu đường. Hôm nay lại là một ngày như thế.

Tháng 11, trời nửa nóng nửa lạnh, lúc mưa lúc nắng. Cứ đi làm là tôi bận rộn với túi lớn túi bé nào áo khoác, áo mưa, khăn mỏng, và thậm chí có hôm bên dưới diện quần tất mix với bên trên mặc váy thun ngắn tay cổ tròn. Haizz… nói chung là thời trang chẳng giống ai, nhưng tôi vẫn tự nhủ rằng không chết nóng hoặc không chết rét là được rồi. Thời tiết ẩm ương làm tôi bớt say sưa thu Hà Nội hơn một chút để nhận ra vừa chớm vào đông mất rồi.
Tan làm, tôi không bước qua nổi mùi hương thơm dịu dàng của nồi nước dùng hấp dẫn trên đường về. Quán này tôi chưa vào bao giờ nhưng cũng có vẻ sạch sẽ, sáng sủa nên tôi quyết định sẽ thử xem sao. Có một chuyện rất tức cười là tôi nhầm lẫn hủ tiếu (hủ tíu) chính là mỳ vằn thắn và dõng dạc gọi:
– “Chị cho em 1 bát hủ tiếu trộn (khô) nha!”
Sau đó phần ăn đã được bày biện gọn gàng trước mặt, tôi vẫn hí hửng vì sắp được ăn lại món mì vằn thắn ngon lành.

Phần ăn bao gồm một bát nhỏ nhiều viên sủi cảo chan nước dùng nóng hổi bên cạnh cái tô to đùng chứa tổng hợp nguyên liệu nào lạc, nào hành phi, nào rau mùi, nào tôm, nào trứng, nào há cảo, và có cả vài ba miếng thịt rất hấp dẫn nữa. Tôi hài lòng trộn đều các thứ lên và bắt đầu thưởng thức bữa tối muộn trong ngày, tạm bỏ qua ý nghĩ sẽ tăng cân trong vòng vài nốt nhạc.
Đến tận khi gắp miếng “mì vằn thắn fa-ke” aka (also know as) hủ tiếu lên tôi mới tròn mắt nhìn ra:
“Ô, không phải sợi mì vằn thắn mình tưởng. Đây là kiểu sợi khác!”
Vâng, may quá không thắc mắc với chị bán hàng, không lại được một mẻ không biết trốn đi đâu cho đỡ xấu hổ. Tôi chậm rãi thưởng thức từng miếng một cách ngon lành và trọn vẹn nhất.

Cảm nhận về mỗi loại nguyên liệu của tôi vô cùng đa dạng:
– Tôm: thịt không chắc lắm, nhưng cũng ok
– Gan: khá ngon, tôi rất muốn ăn thêm
– Thịt: hơi nhạt và không để lại cảm giác đặc biệt gì
– Trứng: vị bùi và không bị nát khi đũa chạm vào
– Lạc, hành phi, rau: vừa vặn, ổn
– Há cảo: vỏ siêu cứng, ít nhân, ăn khô và không thấy hợp vị
– Bát sủi cảo: thơm ngon nóng hổi
– Sợi hủ tiếu: thanh mảnh và dai hơn sợi phở, cũng màu trắng và ngon
– Nước mắm dấm trộn: được pha vừa vặn, phù hợp với món ăn.
=> Nguyên suất như này là 50k. Ai không ăn tôm sẽ rẻ hơn chút. Về tổng thế như này khá ổn, phù hợp khi bạn chán cơm vào những ngày oi bức và muốn đổi bữa.

Vì thực sự thèm mì vằn thắn nên tôi đã quay lại ngay sau đó 1 hôm để gọi chính xác món muốn ăn. Lần này không trộn khô gì nữa mà là mì nước luôn. Tôi đã nhận ra ăn món này mà thiếu đi nước dùng hòa trộn các nguyên liệu lại với nhau thì thật là sự thiếu sót lớn.

Hôm nay tôi gặp anh chồng bán hàng chứ không phải chị vợ. Tiện các bàn khác gọi nên tôi cũng lấy thêm 1 cốc trà đá nữa vì đang khát. Các nguyên liệu lần này không xa lạ với tôi nhưng vì ăn nhiều lần trước rồi nên tôi càng dễ so sánh chất lượng.
Từng gắp, từng gắp lần lượt nếm qua, tôi đã thỏa mãn cơn thèm suốt hơn 1 năm nay. Để tôi review nốt về món này cho các bạn dễ hình dung nhé:
– Há cảo: khi chấm với nước dùng ăn như thế này, lớp vỏ cứng bỗng trở nên rất vừa vặn và ngon. Tức là ở món trộn khô kia, lẽ ra tôi cũng nên chấm miếng há cảo vào bát con nước dùng ăn kèm.
– Sủi cảo: rất mềm, vị vừa ăn, ngon và còn được cho số lượng rất nhiều
– Thịt: khi ăn thịt kèm với nước dùng như thế này cũng đậm đà hơn hẳn
– Gan: vẫn ngon như cảm nhận hôm trước
– Rau cải: vừa vặn, không mềm quá, ko cứng quá.
– Hành lá: tôi không thích việc cắt khúc hành dài như thế này lắm
– Nước dùng: ngọt, đậm vị và rất vừa ăn.
Ở đây trà đá có vị thơm riêng. Có lẽ chủ quán đã ướp hoa nhài vào trà cho thật thơm rồi mới pha nên khi uống tôi ngẩn ngơ mất một lúc. Cả suất đặc biệt như thế này là 55k (50k suất mì và 5k tiền trà). Vừa ăn xong tôi đã lại thấy muốn quay lại lần nữa rồi.
Có lẽ bạn sẽ thấy đắt nếu so sánh mức giá ở đây với bữa cơm bình dân, nhưng nếu thỉnh thoảng muốn thay đổi khẩu vị một chút, thì đây là một gợi ý hay.
Mỗi ngày ăn thử 1 món khiến bản thân có những trải nghiệm mới, tôi muốn biến cuộc sống của mình trở nên vui vẻ với những điều giản dị như vậy. Quán này nằm trên đường tôi đi làm về, vỉa hè để xe rộng rãi, dân cư không vắng vẻ nhưng cũng ko quá đông đúc, rất tiện ghé vào. 2 vợ chồng chủ quán kiệm lời nhưng phục vụ nhanh nhẹn, vệ sinh sạch sẽ, khách không ùn ùn quá đông nhưng cũng nhanh hết hàng vào những ngày cuối tuần, lễ tết. Khoảng 21h30 là quán bắt đầu dọn dẹp cuối ngày rồi nhưng bạn vẫn có thể thảnh thơi ăn nốt đến tầm 10h mới đóng cửa.

Hà Nội dạo này se lạnh rồi, bên cạnh những lúc còn vương vấn lại chút oi ả thì nhiệt độ cũng giảm dần theo thời gian. Một buổi tối cuối tuần nào đó bạn thử ghé qua đây thưởng thức 2 món ăn ruột của quán này và kể cho tôi nghe cảm nhận nhé. Biết đâu tôi với bạn lại có cùng gu thưởng thức ẩm thực thì sao. ^_^






















