Khi cơn bão đại dịch qua đi, tôi gặp lại bánh cuốn Gia An sau hơn 1 năm trời loanh quanh vòng lặp cơm – bún – phở. Có vẻ như hương vị cũ đã thay đổi ít nhiều. Tôi đã ngạc nhiên lắm.
Thú thật với các bạn là dạo này tôi bị tăng cân. Đại dịch Corona nổ ra khiến hoạt động thường ngày chỉ xoay quanh việc ăn – ngủ – nghỉ – đi làm (tức là ngồi chôn chân 8 tiếng dưới gầm bàn tại văn phòng công sở). Tôi bị stress ít nhiều nên cũng giải tỏa bằng việc ăn đủ chất để có sức đề kháng ổn định hơn, và từ đấy cân nặng tăng mất phanh. Khổ thế đấy!
Ở trong hoàn cảnh này, tôi chủ động tránh các món có thành phần nhiều carb vì cơ thể tôi rất nhạy. Bánh cuốn là món nằm trong list thả tim nhiệt tình của tôi – cũng phải hạn chế lại. Giờ thành công của tôi là hãm việc tăng cân trước khi tiến hành giảm mỡ. Tôi tránh đi qua con phố có sự cám dỗ cũng được một thời gian rồi.
Một tối cuối tuần sát dịp Trung Thu, lượng công việc tăng lên, ca làm đảo lộn, tôi bước ra khỏi công ty lúc 20h. Vì đã ăn bữa nhẹ trước đó nên tầm này tôi không quá đói nhưng vẫn cần nạp thêm chút năng lượng để đêm không bị cồn cào (dạo này tôi hay bị như vậy). Vòng xe quanh quẩn mấy lần – đấu tranh nội tâm mất một lúc, thấy chỉ có ăn bánh cuốn bây giờ là không quá no nên tôi quay lại quán.
20h17′ ngày cuối tuần – đó là một trong những ngày đông khách nhất với Gia An vì khi tôi bước vào thấy vẫn còn vài bàn đang chờ đồ ăn (bình thường 20h đi ngang qua đã thấy bàn ghế vắng lặng, chỉ còn nhân viên ngồi lại cộng sổ sách với nhau ở góc cuối quán).
Tôi gọi một suất bánh cuốn chay (không thịt) với hành phi thơm giòn, nhưng quán báo đã hết. Bạn nhân viên chủ động mời tôi sang combo bánh cuốn nhân thịt và chả miếng, tôi đành gật đầu dù trong lòng không hề thích bánh cuốn nhân thịt của Gia An. Một lần ăn thử đã thấy không ngon nên tôi không muốn order lại. Lần này bất đắc dĩ phải ăn tạm rồi.

Để át bớt cái ấn tượng không ngon lần trước, tôi gọi thêm ruốc tôm thay thế hành phi. Một suất như thế này trông cũng ngon mắt ra phết. Nâng đũa lên, tôi chạm vào những miếng đầu tiên…và đã rất ngạc nhiên. Đây không phải là vị bánh cuốn nhân thịt tôi từng ăn ngày trước. Phải nói thế nào nhỉ, một bước tiến bộ lớn trong hương vị món ăn của Gia An.
Trong lúc tôi đang ngỡ ngàng thì hai cô chú bàn bên cạnh gọi thêm 1 quả trứng hấp. Hình như menu cũ không có món này. Hứng tò mò nổi lên, tôi cũng order theo xem có gì thú vị không. Và chỉ 5 phút sau, bạn nhân viên mang ra cho tôi món ăn như dưới ảnh.

Để tôi review cụ thể từng mục cho bạn hình dung ra nhé:
– Vỏ bánh mềm nhưng vẫn đủ dai để cán mỏng gói nhân mà ko bị rách
– Trong hỗn hợp nhân bánh có nấm hương rất thơm bùi và thịt băm hơi sần sật.
– Vỏ bánh được tráng tại chỗ, hấp với nhân nóng hổi, mềm duội
– Ăn suất này với ruốc tôm là đúng điệu nhất, chú ý là: đừng thêm hành phi vì mùi hành sẽ át đi hương thơm của nhân bánh.

Và bây giờ là đến món đặc biệt của quán:
– Trứng hấp lòng đào: khá đặc biệt khi đem trứng hấp chung với bánh cuốn, rồi tất cả chấm với nước mắm nóng hổi. Đây là cách ăn rất lạ đối với tôi nhưng thú vị. Lòng đào trứng vừa chín tới, núng nính trên đĩa, đã ngon mắt lại còn ngon miệng.
Bên cạnh những ưu điểm ấy thì tôi vẫn nhận ra vài điều lấn cấn trước đây:
– Theo khẩu vị của tôi thì nước mắm hơi ngọt. Cái này không phải vấn đề lớn vì hương vị vẫn rất dễ ăn.
– Vì khách gọi xong mới tráng bánh nên tốc độ phục vụ hơi lâu, khi khách vào đông là bị dồn đơn lại gây ra áp lực chờ đợi lớn từ phía khách hàng. Tôi hay gọi vui rằng Gia An là đại diện cho phe slow food.
– Nhân viên ở nhiều cơ sở khá ngoan, và lễ phép nhưng hơi ngơ ngác, thỉnh thoảng nghe nhầm order, cộng trừ nhầm, hoặc bị cuống và lúng túng khi đông khách đột ngột. Cách xử lí tình huống của các bạn cũng chưa dứt khoát.

Sau đại dịch, việc tối ưu doanh thu và chi phí trong kinh doanh trở thành bài toán khó. Nhiều quán xác định tăng giá để ổn định lại nguồn thu. Gia An cũng vậy. Xem qua menu tôi đã thấy đơn giá tăng hẳn so với trước kia. Một suất ăn như ảnh này là 92k (đã bao gồm cả nước), tính ra vượt hơn mức giá bình dân khá nhiều. Với số tiền như vậy, bạn và tôi hoàn toàn có thể ăn 2 bữa ngon lành ở nơi khác và no bụng hơn nhiều.
Bánh cuốn vốn là món có thành phần rất bình dị, đời thường, và có mặt ở khắp các chợ cho đến các quán bình dân nho nhỏ góc phố. Duy nhất có Gia An đang kinh doanh món này ở phân khúc cao hơn. Không gian quán sử dụng chủ yếu gam màu gỗ nâu trầm, gợi nét hoài cổ. Khách ở đây hầu hết là người ăn nói nhẹ nhàng, ko gấp gáp, ko vội vã, và ko phải giới trẻ. Đa phần tôi gặp ở đây là dân trí thức hoặc người lớn tuổi. Họ đi thưởng thức món ăn ngon mang cái hồn đại chúng của văn hóa Việt nên cũng không ồn ào, xô bồ và cốt chỉ mong no bụng như các phân khúc khác. Có lẽ cũng chính vì thế mà phong cách kinh doanh của thương hiệu Gia An rất thong thả, đủng đỉnh giữa không khí cạnh tranh ác liệt của thị trường F&B hiện nay. Tôi thích đến Gia An một phần cũng là vì quán không đông, không phải chen lấn, lúc nào cũng tìm được chỗ đẹp để ngồi. Đây là nơi tôi hay nghĩ đến nhất khi cần một mình thưởng thức bữa ăn nhẹ nhàng và thư giãn.
- [ REVIEW ] Thưởng thức Hủ tiếu và Mì vằn thắn giữa lòng Hà Nội | Kyomi Nguyễn’s BLOG

- [ REVIEW ] Gặp lại bánh cuốn Gia An sau đại dịch Covid-19 | Kyomi Nguyễn’s BLOG

- [ SO SÁNH ] Ấn tượng khó phai với BAEMIN và GrabFood | Kyomi Nguyễn’s BLOG

- [ REVIEW ] “Đu” theo trend Bún cá chấm Hạnh Béo Nguyễn Thái Học và cái kết | Kyomi Nguyễn’s BLOG

- [ REVIEW ] Món bánh đa cá full topping có những gì? | Kyomi Nguyễn’s BLOG

- [ TRY ] Ăn thử bún cá chấm ở một hàng bún cá bất kì | Kyomi Nguyễn’s BLOG

- [ GÓC KỈ NIỆM ] – Quán cháo sườn yêu thích của đôi bạn thân | Kyomi Nguyễn’s BLOG

- [ REVIEW ] Loại nho xanh ngon nhất, ngọt nhất mà tôi từng được ăn | Kyomi Nguyễn’s BLOG

- [ REVIEW ] Quán bún chả ngon + bổ + rẻ giữa lòng Hà Nội | Kyomi Nguyễn’s BLOG
