[ REVIEW ] Quán bún chả ngon + bổ + rẻ giữa lòng Hà Nội | Kyomi Nguyễn’s BLOG

Nếu bạn hỏi tôi tại sao có thể gắn bó với Hà Nội lâu vậy, tôi sẽ trả lời ngay rằng đó là vì Ẩm Thực. Con đường nhanh nhất để đến với trái tim chẳng phải là đi từ dạ dày đó sao?

Khi tôi bắt đầu những ngày tháng xa nhà, chập chững bước vào cuộc sống tự lập ngơ ngác, Hà Nội đã chiều lòng tôi bằng những bữa ăn đầy sảng khoái, và thỏa mãn vị giác. Cả ngày dài quần quật vất vả tôi chẳng ngại gì vì biết rằng bữa ăn ngon lành đã có Hà Nội lo chu đáo. Dẫu tinh thần và thể xác có đang mệt nhọc đến thế nào thì chỉ cần được thưởng thức món ngon Hà Nội mang lại là lập tức tôi quên hết muộn phiền. Cảm giác như được an ủi, ve vuốt đến từng giác quan chân thực nhất!

Trong những ngày tháng ở khu nhà đầu tiên, trước cửa ngõ có hàng bún chả tôi vẫn thường hay ra ăn vào những bữa chán nản chẳng muốn nấu nướng gì. Chị chủ mở cửa quán mỗi sáng sớm, nhưng là để bán bún và phở ăn sáng. Từ tầm 10h trở đi, các loại thịt nướng, chả nướng mới được mang ra. Hồi còn là sinh viên, nếu đầu giờ chiều bắt đầu vào học thì khoảng 11h tôi đã có thể ôm cái bụng no kềnh thịt và bún từ đầu ngõ đi về chuẩn bị sách vở, rồi thong thả lên xe đến lớp. Thật là tiện lợi vô cùng! 😀 Đến giờ, quán vẫn ở nguyên địa điểm đó, ngày càng nắm giữ lượng khách ổn định trong khu vực.

Từ ngay ngoài cửa nhìn vào, chị chủ cho treo biển ghi rất ngắn gọn, súc tích những ưu điểm nổi bật mà tôi nhận thấy chị đảm bảo khá tốt suốt quãng thời gian phục vụ vừa qua:

“BÚN CHẢ
NEM CUA BỂ
Vệ sinh an toàn thực phẩm”

Đơn giản vậy thôi, không cần nhiều lời. Đúng và Vừa Đủ chính là lý do tôi gắn bó với quán của chị bấy lâu này. “Đúng” hương vị ấy sau bao nhiêu năm và suất ăn “Vừa Đủ” để khách luôn no bụng, không thừa, không thiếu.

…Thấm thoắt đã nhiều năm trôi qua, sau khi đi làm một thời gian ngắn, tôi chuyển nhà đến một nơi rộng rãi hơn, không còn ở trong khu ấy nữa. Thỉnh thoảng có việc lượn qua phố cũ, tôi vẫn đều đặn ghé vào ủng hộ chủ quán như ngày xưa còn gắn bó với nơi này. Giống như thực khách vẫn chung thủy với quán, hương vị bún chả nơi đây giữ nguyên phong độ theo năm tháng, không một lần mảy may lên bổng xuống trầm.
Vẫn mức giá như vậy…
Vẫn vị mắm giấm đậm đà ấy…
Vẫn là những thớ thịt nướng bằng than hoa thơm ngon quyến rũ vô cùng với cái bụng đói meo.
Và tất nhiên, vẫn là chị chủ quán với nụ cười hiền hòa ấy ngồi bán.

Khách đến ăn thường để xe dọc ngõ bên cạnh và thong thả vào quán bằng cửa phụ. Cửa quán sáng bóng, vừa mang lại cảm giác sáng sủa, tinh tươm, mà lại còn lạ mắt so với những chất liệu cửa thông thường.

Quán đông khách vừa đủ để chạm 1h chiều là hàng hết sạch veo mà không hề xảy ra cảnh chen lấn xô đẩy. Chị chủ luôn đón bạn từ ngay ngoài cửa bằng nụ cười rất tươi và lời mời chào đon đả. Sau khi xác nhận số lượng khách mới vào, chị gắp thịt cho từng suất để lên chiếc cân nhỏ trên bàn đến khi thấy chuẩn số lượng thì nhanh tay đổ vào bát, cho thêm cà rốt, su hào thái lát mỏng và chan nước mắm lên nữa là xong. Đĩa bún đầy đặn đã đợi sẵn trên bàn để được bê ra cùng lượt.

Khay thịt nướng trông có vẻ nhiều mà chỉ bán một lúc là hết nhẵn. Nhà chị lập tức có người mang ra những kẹp chả lớn nặng trĩu những miếng thịt to đã được nướng chín đều các mặt. Từ cách đây vài năm, việc nướng thịt thỉnh thoảng mới thay đổi từ người này sang người khác. Có hôm ra ăn rõ sớm, tôi gặp anh chồng chị mang kẹp chả và thịt sống ra mặt tiền quán để tiện việc nướng và chuyển ngay cho khách. Chính vì vậy mà bên cạnh cửa quán mới có hẳn cả ống dẫn khói to màu bạc mà bạn có thể thấy ở ảnh phía trên.
Cho đến giờ, tôi để ý thấy mới có mỗi nhà anh chị chịu khó chú ý “đầu tư” quản lý mảng “khói lửa” cho không gian đất trời đỡ mù mịt. Theo ý kiến cá nhân tôi thì các quán khác cần học tập theo cách làm này để việc kinh doanh của mình không gây ảnh hưởng đến môi trường sống của người khác.

Thường thường vào quán ăn, tôi hay thấy tình trạng khách vứt rác đầy xuống sàn, rồi chờ khi nào rảnh ra thì nhân viên hoặc chủ quán mới tranh thủ dọn dẹp. Chính vì thế nên mới có cảnh khách đang ngồi ăn mà quán quét loẹt xoẹt ngay bên cạnh, mỗi cú hất chổi là có kha khá bụi bặm cất cánh lên cao.

Khắc phục tình trạng ấy, chủ quán bún chả này đã đặt ngay ngắn dưới mỗi gầm bàn một thùng đựng rác được lồng túi nilon rất cẩn thận. Tất nhiên là vẫn có khách vô ý tứ vứt thẳng xuống sàn nhà, nhưng đó chỉ là thiểu số. Đa phần khi nhìn thấy chiếc thùng sạch sẽ được bọc lót đàng hoàng như thế này, ai cũng trở nên có ý thức hơn rất nhiều. Và thật lòng mà nói thì chủ quán cũng đỡ hẳn một công đoạn dọn dẹp nhọc nhằn chỉ bằng mẹo nhỏ mà có võ ấy.

Khách vào quán thuộc đủ các lứa tuổi, tầng lớp xã hội, cũng như hoàn cảnh công việc khác nhau, nhưng đều hiểu dụng ý của chủ nhà nên đã có ý thức tìm đúng thùng đựng để vứt rác. Môi trường trong quán từ đấy cũng sạch sẽ, thuận tiện và chiếm được sự cảm tình của mọi người hơn hẳn những nơi thường xuyên để mặt sàn đầy rác.

Trưa thứ 7 vừa rồi, sau một thời gian dài bận nhiều việc không tiện đường ghé qua, tôi lại có dịp trở về con phố ấy để gọi cho mình một suất bún chả “lẫn”, kèm nem cua đặc biệt yêu thích nhiều năm nay. Các bạn đừng nhầm nhé, “lẫn” ở đây không phải tên một loại chả, mà có nghĩa là trong suất của tôi sẽ có lẫn nhiều loại chả khác nhau: chả miếng (chính là thịt nướng), chả viên/chả băm (hay còn gọi là thịt viên), và chả lá lốt.
Vậy đấy, bát mắm chấm của tôi sẽ có rất nhiều điều thú vị để khám phá. Nếu bạn cũng thích thú với điều này thì tôi khuyên bạn cứ gọi như tôi, mỗi thứ ta sẽ đều được thưởng thức từng chút một.

Bao nhiêu năm nay tôi luôn ăn theo suất dành cho 1 người bao gồm: 1 đĩa bún, 1 bát mắm ngâm chả nướng, và 1 chiếc nem cua cắt làm đôi. “Combo” như vậy là 40k, nếu không ăn nem thì chỉ còn 30k, tôi thấy quá ổn cho một bữa trưa no cái bụng và đã cái miệng.
Nước mắm đã được pha sẵn vị đậm đà hài hòa dễ ăn, còn lại thì tùy bạn vắt thêm quất nếu thích chua chua, hoặc cho thêm hạt tiêu và vài lát ớt đỏ nếu là người thích vị cay nóng. Gắp một ít bún rối đã được cắt thành từng đoạn vừa ăn, thả vào bát mắm chấm đủ vị chua cay mặn ngọt, rồi từ bát mắm ấy gắp cả bún cả chả trong một miếng đưa lên miệng. Cái ngon lập tức thấm sâu vào vị giác, để cho cảm xúc mãn nguyện lan tỏa ra khắp các giác quan trên cơ thể. Mùi thịt nướng thơm phức, quện với vị chả lá lốt béo ngậy mềm mại như tan ra trong miệng. Ăn một miếng bún chấm với mắm giấm đậm đà kích thích vị giác, cắn một miếng thịt băm viên được nướng từ ngọn lửa than hoa, bạn sẽ thấy giống tôi, lần tới muốn gọi hẳn suất riêng toàn thịt băm viên và chả lá lốt để ăn cho thỏa cái cơn thèm trong lòng.

Quán có cả nem thịt truyền thống, nhưng tôi luôn chọn nem cua vì sở thích cá nhân. Ăn lâu năm, quá quen thuộc rồi nên chị chủ thấy tôi bước vào quán là tự đọc luôn thành lời, khỏi cần tôi gọi món. Hôm nào tôi bảo không ăn nem cua là chị ngạc nhiên lắm! 😀 Vỏ nem được rán/chiên giòn trong chảo nhỏ để ngay cạnh chỗ chị ngồi, cắn ra nhân cuộn bên trong tương đối đầy đặn, hương vị đối với tôi là vừa miệng, không nhạt, không đậm. Chính sự vừa vặn này kết hợp với bún và nước mắm đã đem lại trải nghiệm ưng ý cho bữa trưa của tôi nhiều năm nay.

Riêng yếu tố “Vệ sinh an toàn thực phẩm” mà chị chủ quán đặc biệt ghi hẳn lên trên biển thì có kỉ niệm hồi còn là sinh viên khiến tôi nhớ mãi. Đó là lúc dịch tiêu chảy và ngộ độc thực phẩm nổi cộm lên như một nỗi lo khiến mọi người xôn xao. Nhà nhà cảnh báo nhau ăn uống cẩn trọng, hạn chế tối đa việc ăn ngoài. Tôi cũng chịu khó đi chợ, nấu nướng đều đặn hơn vì không muốn phải nhập viện cấp cứu.

Thế mà rồi vẫn có hôm thời gian hạn hẹp, không kịp để bày vẽ rồi lại dọn dẹp, tôi mải lo muộn giờ vào lớp nên chạy ngay ra quán gọi một suất bún chả. Ngồi xuống rồi, tôi mới nhớ đến đại dịch đang hoành hành khắp nơi, thì chị chủ đã bưng đồ ăn đặt xuống trước mặt. Tôi đành bấm bụng cầm đũa lên, lòng lo nơm nớp vụ ngộ độc, tiêu chảy. Nhưng vừa định gắp miếng đầu tiên cho lên miệng tôi đã rất ngạc nhiên khi thấy nước mắm trong bát nóng hổi. Không phải là chỉ hơi hơi ấm, mà chính xác là chị chủ đã dùng nước đã đun sôi để pha mắm. Từ trước đến nay, tôi chưa từng thấy bất kỳ ở nơi đâu bưng ra cho khách bát mắm vẫn còn tỏa khói như thế. Giai đoạn đó, tôi và thực khách vẫn an toàn vượt qua cơn bão đại dịch, có lẽ là nhờ vào sự chu đáo rất nhỏ nhưng tinh tế của chị chủ.

Đất Hà Nội vốn là xứ sở của bún chả. Ngồi cùng nhau kể ra những hàng quán nổi tiếng, được thực khách công nhận, báo chí ngợi ca, có lẽ tôi và bạn dễ dàng có trong tay cả danh sách dài địa chỉ cần nếm thử. Nhưng đối với tôi, quán bún chả quen thuộc này là nơi tôi gắn bó một cách tự nhiên, mỗi lần muốn ăn là lại nhớ đến ngay mà chẳng cần phải có chủ định từ trước. Mặc dù không được xếp vào hàng xuất sắc, cũng không phải quán sát cạnh bên khu nhà tôi mới chuyển đến, nhưng ở đây, tôi tìm thấy sự cân bằng, hài hòa nhất. Sự cân bằng giữa giá tiền với chất lượng. Sự cân đối giữa chi phí với túi tiền. Sự kết hợp hài hòa của những hương vị đối lập nhau. Và sự thấu hiểu của chủ quán đối với thực khách được thể hiện qua những điều tưởng chừng rất nhỏ nhặt mà lại vô cùng vừa vặn, hiệu quả và tinh tế.

P/S: Địa chỉ quán là số 67 phố Yên Hòa – Cầu Giấy, Hà Nội. Nếu có dịp nếm thử, bạn hãy nhớ chia sẻ cảm nhận với tôi bằng cách comment phía dưới này nhé. Tôi sẽ rất vui vì có thêm bạn bè cùng sở thích đấy! 😀 ❤ 

Xếp hạng: 5 trên 5.

1 Comment

Đã đóng bình luận.