[ GÓC KỈ NIỆM ] – Quán cháo sườn yêu thích của đôi bạn thân | Kyomi Nguyễn’s BLOG

Bạn có từng lê la quán quen cùng lũ bạn thân và hàn huyên câu chuyện đến quên trời quên đất không? Tôi cũng có “mối ruột” như thế – quán cũ và tình bạn bền lâu.

Tôi chủ động không kết nối với nhiều người mà chỉ tập trung vào vài đứa bạn nhất định. Đó phải là những mối quan hệ thực sự thân thiết, và thấy hợp tính cách, dễ hiểu được cho nhau. Một trong số đó có cạ cứng của tôi – một tình bạn rất đẹp đã được hơn 10 năm rồi.

Bạn tôi sống ở Thụy Điển – nơi có nền văn hóa Bắc Âu trái ngược hoàn toàn với xu hướng Đông Nam Á. Khí hậu bên ấy lạnh cắt da cắt thịt, chẳng bù cho độ ẩm nồm oi bức ở Việt Nam. Tôi đi làm 10 năm ở Hà Nội – bạn tôi cũng chục năm chinh chiến nơi xứ người. Lắm lúc ngồi nghĩ lại, chúng tôi có rất nhiều cái đối lập nhau. Facebook của bạn tôi là dày đặc những chuyến đi khắp thế giới cùng mục trổ tài nấu nướng đam mê, còn facebook của tôi mang đặc trưng của dân văn phòng chính hiệu: những bức hình selfie, những tin tức theo dòng sự kiện đang hot, đôi ba bài hát tâm đắc, và vài buổi liên hoan ăn uống no say cùng đồng nghiệp. Xa nhà, bạn tôi dùng face để kết nối, còn tôi dùng face chỉ như một kênh theo dõi và lưu lại tin tức hàng ngày. Nhưng dăm ba cái khác biệt ấy làm sao mà ảnh hưởng đến mối thân tình lâu năm được! Chúng tôi đã chứng minh rằng tình bạn của phái nữ cực kì bền vững và đáng tin cậy.

Tháng 12 năm ngoái, trong lúc thời tiết đang giữa mùa đông thì bạn tôi trở về thăm nhà đúng vào dịp Giáng Sinh và chào đón Tết Dương Lịch. Tôi hỏi: “Bà thèm ăn gì không?” Và y như rằng, câu trả lời đã được dự đoán trước là: ” Đi ăn cháo sườn sụn nhé!”

Lần nào cũng thế, cứ gặp nhau là bọn tôi dành hẳn 1 ngày lang thang hết khắp đường phố Hà Nội, và cuối cùng dừng chân ở quán cháo sườn nổi tiếng khu chợ Đồng Xuân. Mỗi bát cháo được bưng ra đầy ắp sườn sụn, quẩy giòn và ruốc mặn:

Bạn tôi đi xa vẫn nhớ mãi hương vị này. Rồi thành lệ, tôi cũng chỉ quay lại quán khi có cả 2 đứa. Nơi đây dần trở thành điểm hẹn quen thuộc mỗi khi bạn về thăm nhà. Chúng tôi ngồi quán vỉa hè thưởng thức món ăn dân dã quen thuộc, hàn huyên tâm sự, rôm rả nói cười không khác gì thời đại học. Khoảnh khắc ấy thời gian như ngưng lại, 10 năm vừa qua dường như chỉ là con số vô nghĩa.

Dù ở 2 đầu trái đất nhưng chúng tôi vẫn giữ được mối quan hệ tốt đẹp và chia sẻ với nhau những điều quan trọng nhất trong đời. Bí quyết thì cũng bình dị như món cháo này thôi, bạn chân thành quan tâm tôi, bao nhiêu lâu vẫn không quên trở về rủ rê đi ăn lại món cũ. Tôi luôn nhớ đến bạn, không đến quán với bất kỳ ai khác. Bao nhiêu năm bạn xa nhà là bấy nhiêu năm tôi cũng không ăn cháo, để khi gặp lại, cái sự thèm thuồng nó đồng điệu lan sang cả hai, chưa cần hỏi nhau đã hiểu. Đấy, đơn giản cũng chỉ có thế thôi! 😀

Xếp hạng: 5 trên 5.

Bình luận về bài viết này